Phượng lại thắm sân trường

thoảng nhớ khoảng trời vương

trong màu mắt…

 

Bằng lăng tím bầu trời xanh thăm thẳm

Hoài niệm ngày xưa cắp sách đến trường

Có bè bạn, có một người thương

Trang sách cũ mà lòng vui như mới

 

Hôm ấy tan trường đợi ai kia bước tới

Vãn bóng người rồi mà chẳng thấy người đâu

Vương tủi hờn buồn cho mảnh tình nâu

Chưa kịp đậm, đã mau quên chóng tắt

 

Vài ba năm nghĩ lại thời áo trắng

Tủm tỉm cười “Ôi! Thật lắm dại khờ”

Yêu khi ấy cứ ngẩn ngân ngơ ngơ

Kiểu như nhà thơ trót thương buổi bình minh chớm rạng.

 

Mười hai mươi năm sau vạn lần cay đắng

Mỗi dịp phượng đỏ trời lại như lắm bồi hồi

Nhớ mỗi khi tan trường, chờ đợi mãi không thôi

Bao kỷ niệm thuở tóc xanh còn vương nắng.

 

Trải nhiều chông gai

Yêu mình trong sáng

Thương những thơ ngây

Nhớ những mập mờ

 

Chỉ buồn cho một mảng tình thơ

Yêu chưa phải, nói thương rồi mới đúng!

Chắc hẳn ai cũng đã từng có một chàng trai (cô gái) đến bên đời, cho bạn những ngọt ngào yêu thương năm mười bảy tuổi. Khó có mối tình mười bảy tuổi nào có thể gắn bó đến trọn đời, nhưng cảm giác yêu thương thơ ngây, trong trẻo ở cái tuổi dại khờ mười tám đôi mươi sẽ không bao giờ tìm lại được, dù có bao nhiêu mối tình sau đi nữa!

Icon cây xương rồng

Nếu bạn thích những gì mình chia sẻ, ủng hộ Mạc Lan tại đây nhé! Đừng quên subscribe blog để nhận bài mới hằng tuần qua email.

BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ

Leave a Reply

Your email address will not be published.